Tiêu Chiến vẫn duy trì tư thế gian nan nằm úp sấp ở bên giường ngủ, lúc anh tỉnh ngủ, trời đã sáng.
Anh ngồi dậy, phát hiện tay trái vẫn bị Vương Nhất Bác cầm lấy, tay phải duy trì một tư thế khá lâu, hoạt động nhẹ cũng khó khăn. Nhưng anh vẫn hoạt động tay phải một chút, sau đó nhẹ nhàng rút tay trái từ trong tay Vương Nhất Bác ra.
Vương Nhất Bác nhắm mắt, bất an chau mày.
Lúc này y tá đi vào, lấy dịch dinh dưỡng đã truyền xong ra, vẫn để lại kim tiêm trên mu bàn tay Vương Nhất Bác .
Tiêu Chiến hạ thấp giọng, nói với y tá: \”Có thể giúp tôi gọi Thời Hoằng Tinh lại đây được không?\”
Y tá gật gật đầu, cầm chiếc lọ rời khỏi phòng bệnh.
Một lúc sau Thời Hoằng Tinh đi vào, cậu ta nằm trên ghế sa lon một buổi tối, âu phục nhiều nếp nhăn, cổ áo mở rộng. Cậu ta đi vào không lên tiếng, chỉ nhìn Tiêu Chiến .
Tiêu Chiến nhỏ giọng nói: \”Cậu giúp tôi mở còng tay ra.\”
Thời Hoằng Tinh bình tĩnh trả lời anh: \”Tôi không có quyền này.\”
Tiêu Chiến dùng tay trái vò vò mi tâm, nói: \”Tôi muốn đi phòng vệ sinh.\”
Thời Hoằng Tinh vẫn cứ nói: \”Anh đánh thức Bác thiếu gia cậu ấy đồng ý tôi sẽ thả anh ra.\”
Tiêu Chiến nguýt cậu ta một cái, xoay người đối mặt Vương Nhất Bác , nhẹ giọng kêu: \”Nhất Bác !\”
Vương Nhất Bác tỉnh dậy, cậu xoay người về phía Tiêu Chiến , chầm chậm mở mắt ra, nhìn Tiêu Chiến một lúc rồi đem đầu cọ vào cổ anh.
Tiêu Chiến nói: \”Nhất Bác , tôi muốn đi phòng vệ sinh, cậu để cậu ta mở còng cho tôi đi.\”
Vương Nhất Bác lui ra, nói: \”Không được.\”
Tiêu Chiến bất đắc dĩ, nói:\”Nghe lời.\”
Vương Nhất Bác do dự một chút, sau đó nói: \”Tôi cũng muốn đi.\”
Tiêu Chiến dùng tay trái sờ sờ tóc của cậu: \”Đi thôi, tôi dìu cậu đi.\”
Lúc này Vương Nhất Bác mới bảo Thời Hoằng Tinh mở còng tay Tiêu Chiến ra.
Tiêu Chiến đứng lên, trước tiên hoạt động thân thể cứng ngắc, sau đó cúi người xuống bế Vương Nhất Bác lên.
Thời Hoằng Tinh đứng ở một bên nhìn họ.
Vương Nhất Bác ôm cổ Tiêu Chiến, nhìn mặt anh rồi để sát vào cằm của anh.
Tiêu Chiến ôm cậu đi vào phòng vệ sinh, khóa cửa lại.